Một mùa Valentine nữa lại về. Chưa bao giờ nó cảm thấy hối tiếc vì đã không níu giữ những thứ không thuộc về mình..
5h PM ngày 14.2
Tí tách...tí tách...
Ngồi đếm từng giọt cafe, như một thói quen từ lâu khó bỏ
Nó khẽ mỉm cười nhìn ra xa, phóng tầm mắt xung quanh, từng đôi tình nhân dập dìu cười đùa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nó, rồi khuyến mãi thêm chút thương cảm, nó đoán vậy.
Kệ, dù sao nó cũng đang đợi.
3h PM ngày
- Em à! Hôm nay anh về, vẫn chỗ cũ nhé, đi đâu cũng nhớ mang máy theo để anh gọi.
- Vâng..! Em đợi
8h PM ngày
- Em à, công ty có việc, anh không về được rồi. Anh xin lỗi, nhé!
- Vâng!
Khẽ quệt ngang những giọt nước mắt đang trực trào ra, nó lẳng lặng đứng dậy ra về, thoáng nghe thấy những tiếng cười rúc rích xung quanh. Có vẻ như nó đã vào tầm ngắm của lũ người nhiều chuyện đó từ lâu rồi thì phải.
Trời đổi gió, nó phong phanh cái áo phông cộc tay, khoác ba lô lững thững bước trên đường, cứ thế lang thang.
Nó không biết mình đã đi những đâu, qua bao nhiêu dãy phố, chỉ kịp dừng lại khi bàn chân đã tê buốt, đến độ bước không nổi mới chịu nhảy lên chiếc xe bus đang đỗ gần đó, lại lang thang.
Rồi cũng về tới nhà, vơ vội bộ quần áo chạy ào vào nhà tắm mở nước xối xả. Nó muốn trút hết những tủi thân, ấm ức trong lòng, để trôi đi, trôi hết đi!
Định thần lại một lúc, hít vào thật sâu, nó với di động, bấm số - từng con số quen thuộc.
- Anh à. Mình chia tay nhé!
Nó nói nhanh như sợ để lâu hơn nữa, nó sẽ không thể nói ra được. Im lặng, đầu dây bên kia, anh im lặng.
- Nếu đó là điều em muốn, ok, mình chia tay!
Vài mùa Valentine nữa chợt qua đi
- Này nhóc, nhóc ngoan lắm. Hôm nào tớ cho ăn kẹo nhé.
- Lớn rồi, không ăn đâu. Kẹo chỉ dành cho trẻ con thôi
- Kẹo sô cô la mà... vào ngày 14.2 nhé!
- Không!- Dứt khoát đến lạnh lùng - Ngày đó, tớ muốn đi một mình.
- Nhưng...
Tít tít tít
---------
- Nhóc này, anh muốn ăn kẹo sô cô la
- Đồng tiền nhé, nó toe toét
- Xiiiiiiiiiii, kẹo thế! Ừ mà thôi cũng được, miễn là nó do chính em làm
- Để em đi học lại đã, vì lâu rồi em không làm
Vì cuộc sống vốn chẳng công bằng, nhưng con người ta vẫn cần sống để yêu thương. (st)
Thứ Năm, 12 tháng 2, 2009
Tầm tay
"Khi bạn rất muốn một điều gì đó, bạn hãy buông nó ra. Nếu nó quay trở lại, nó sẽ là của bạn mãi mãi. Còn nếu không, nó chưa bao giờ là của bạn ngay từ phút ban đầu"..
Đôi khi cũng chợt giật mình khi nhận ra dường như mình đã quá xa một thời tuổi trẻ. Nhưng ở lúc này, khi người ta đến cái thời điểm mà "xuân đã qua đi nhưng mùa đông chưa đến", thì đôi khi lòng hay quay quắt, chợt khi nhìn về quá khứ, chợt khi nghĩ đến tương lai. Thật lòng không muốn, nhưng mỗi khi nhìn về dĩ vãng vẫn có những điều làm ta ray rứt, và cả nuối tiếc. Tương lai thì chưa đến, nên thôi cũng chẳng bận lòng lắm. Chỉ biết rằng hiện tại giờ đã khác xưa. Ngày ấy, ta nhìn cuộc đời với nhiều tâm trạng: lúc vui, lúc buồn, lúc mơ mộng, lúc giận hờn. Và thật sự là cái cảm giác mơ mộng thường xuyên lấp đầy trong tâm trí. Tưởng tượng cũng nhiều, nhưng luôn cảm thấy háo hức, vì biết mỗi một ngày qua đi là mình có thêm được nhiều điều mới mẻ. Dù là chuyện vui hay buồn, thì tất cả, cũng là những trải nghiệm đáng để mang theo bên mình.
Khi xưa, lòng còn ngây thơ và hồn nhiên lắm. Nhưng cũng chính vì ngây thơ, vì hồn nhiên, mà đôi khi thành ấu trĩ. Những chuyện ngày xưa cảm thấy sao rất nặng nề, khiến lòng phiền muộn rất nhiều, thì giờ đây cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Tâm trạng giờ thường là thanh thản, cảm thấy vui với những gì mình có. Qua bao nhiêu năm trong cuộc đời này, dù không muốn, vẫn hiểu được rằng trên con đường đời dài đằng đẵng, khi còn trẻ thì người ta mải miết đi không muốn dừng lại, nhưng giờ đã đi được nửa đoạn đường, thì ta cứ thong thả ung dung, có cảnh đẹp thì dừng chân ngắm cảnh, có cây xanh bóng mát thì hãy ngồi xuống nghỉ ngơi. Để mai sau cho dù có luyến tiếc cảnh đẹp, có mong tìm lại một bóng mát ven đường, thì cũng phải hiểu rằng, đoạn đường ta đã đi qua không bao giờ quay lại.
Trong bộ phim "Lời đề nghị khiếm nhã" có câu mở đầu rất hay: "Khi bạn rất muốn một điều gì đó, bạn hãy buông nó ra. Nếu nó quay trở lại, nó sẽ là của bạn mãi mãi. Còn nếu không, nó chưa bao giờ là của bạn ngay từ phút ban đầu".
Câu nói này đường như đã khai tâm cho một kẻ nhiều tâm sự, đôi khi hay nghĩ ngợi vì những chuyện đã qua, để bây giờ mới hiểu ra một điều: những gì mình chưa có, chưa làm được, thì cũng cứ thanh thản đón nhận, bởi vì biết đâu nó đã chẳng bao giờ là của mình, vậy thì ray rứt làm chi. Nó tương tự như một câu châm ngôn của người Trung Quốc: "Cái gì là của bạn, nó sẽ là của bạn. Cái gì không phải của bạn, thì cho dù có cố gắng cũng không bao giờ có được".
Nhưng tất nhiên, cuộc sống thì không thể dừng lại. Chỉ luôn ghi nhớ trong lòng: "Hãy muốn làm điều gì đó, hãy cố hết sức mình đi, nếu không đạt được, thì cũng không có gì phải ân hận, vì điều đó không phải là của mình". (st)
Đôi khi cũng chợt giật mình khi nhận ra dường như mình đã quá xa một thời tuổi trẻ. Nhưng ở lúc này, khi người ta đến cái thời điểm mà "xuân đã qua đi nhưng mùa đông chưa đến", thì đôi khi lòng hay quay quắt, chợt khi nhìn về quá khứ, chợt khi nghĩ đến tương lai. Thật lòng không muốn, nhưng mỗi khi nhìn về dĩ vãng vẫn có những điều làm ta ray rứt, và cả nuối tiếc. Tương lai thì chưa đến, nên thôi cũng chẳng bận lòng lắm. Chỉ biết rằng hiện tại giờ đã khác xưa. Ngày ấy, ta nhìn cuộc đời với nhiều tâm trạng: lúc vui, lúc buồn, lúc mơ mộng, lúc giận hờn. Và thật sự là cái cảm giác mơ mộng thường xuyên lấp đầy trong tâm trí. Tưởng tượng cũng nhiều, nhưng luôn cảm thấy háo hức, vì biết mỗi một ngày qua đi là mình có thêm được nhiều điều mới mẻ. Dù là chuyện vui hay buồn, thì tất cả, cũng là những trải nghiệm đáng để mang theo bên mình.
Khi xưa, lòng còn ngây thơ và hồn nhiên lắm. Nhưng cũng chính vì ngây thơ, vì hồn nhiên, mà đôi khi thành ấu trĩ. Những chuyện ngày xưa cảm thấy sao rất nặng nề, khiến lòng phiền muộn rất nhiều, thì giờ đây cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Tâm trạng giờ thường là thanh thản, cảm thấy vui với những gì mình có. Qua bao nhiêu năm trong cuộc đời này, dù không muốn, vẫn hiểu được rằng trên con đường đời dài đằng đẵng, khi còn trẻ thì người ta mải miết đi không muốn dừng lại, nhưng giờ đã đi được nửa đoạn đường, thì ta cứ thong thả ung dung, có cảnh đẹp thì dừng chân ngắm cảnh, có cây xanh bóng mát thì hãy ngồi xuống nghỉ ngơi. Để mai sau cho dù có luyến tiếc cảnh đẹp, có mong tìm lại một bóng mát ven đường, thì cũng phải hiểu rằng, đoạn đường ta đã đi qua không bao giờ quay lại.
Trong bộ phim "Lời đề nghị khiếm nhã" có câu mở đầu rất hay: "Khi bạn rất muốn một điều gì đó, bạn hãy buông nó ra. Nếu nó quay trở lại, nó sẽ là của bạn mãi mãi. Còn nếu không, nó chưa bao giờ là của bạn ngay từ phút ban đầu".
Câu nói này đường như đã khai tâm cho một kẻ nhiều tâm sự, đôi khi hay nghĩ ngợi vì những chuyện đã qua, để bây giờ mới hiểu ra một điều: những gì mình chưa có, chưa làm được, thì cũng cứ thanh thản đón nhận, bởi vì biết đâu nó đã chẳng bao giờ là của mình, vậy thì ray rứt làm chi. Nó tương tự như một câu châm ngôn của người Trung Quốc: "Cái gì là của bạn, nó sẽ là của bạn. Cái gì không phải của bạn, thì cho dù có cố gắng cũng không bao giờ có được".
Nhưng tất nhiên, cuộc sống thì không thể dừng lại. Chỉ luôn ghi nhớ trong lòng: "Hãy muốn làm điều gì đó, hãy cố hết sức mình đi, nếu không đạt được, thì cũng không có gì phải ân hận, vì điều đó không phải là của mình". (st)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
